Showing posts with label Thư Giãn. Show all posts
Showing posts with label Thư Giãn. Show all posts

Thursday, May 18, 2023

Trái Ớt

Trái Ớt

 


Đầu mùa trái ớt thiệt to
Cuối mùa bé tẹo cong co thế này
Đầu mùa cắn tí đã cay
Cuối mùa nhai suốt cả ngày không tê
Đầu mùa nhìn thấy đã phê
Cuối mùa chán ngấy chẳng mê tí nào
Đầu mùa hà hít khát khao
Cứ trông đến bữa cắn vào nước ra
Cuối mùa chỉ muốn cho qua
Ngặt của nhà vứt sợ la sợ rầy
Đã ớt thì phải thiệt cay
Hít hà mắt mũi nước đầy mới ngon
Đã ớt phải cứng phải giòn
Phải cong một tí phải còn bóng da
Đằng này trái ớt về già
Nhăn nheo mềm nhũn thiệt là hết ham.
=> Gừng càng già càng cay - Ớt càng già càng teo

Sưu tầm

Wednesday, December 1, 2021

Tình cờ

Tình cờ

 


Tình cờ ta gặp lại người xưa
Vẫn chiều mưa vẫn trên con phố vắng
Chiều không mây cuối đường vừa tắt nắng
Hoàng hôn về dần khuất hẳn dặm xa.
Tình cờ người ấy gặp lại ta
Tim bối rối ánh mắt dường có lỗi
Định nói gì mà dường như rút vội
Ngân ngấn một dòng người không nói điều chi.
Chiều không mưa mà sao ướt bờ mi
Trời sập tối người quay đi vội vã
Hoà con tim vào dòng đời hối hả
Nghe âm thầm chát đắng lúc người xa.
Ta thẫn thờ lê bước nhỏ mình ta
Người vội vã bởi điều gì phía trước
Hay người vẫn còn nặng lòng nguyện ước
Hay chẳng mong gặp lại bởi điều gì.
Ta gặp em trong chiều ấy thu đi
Lá vàng quá heo may về đầu ngõ
Mắt chợt buồn bởi đôi tay bỏ ngỏ
Muốn chạm rồi lại không dám... vội rụt ngay.
Ánh mắt nào không còn những đắm say
Mà trách cứ ai kia mà hờn dỗi
Để đêm về thấy trăng khuya muốn gửi
Ước một lần chưa dang dở chia phôi.
Tình là gì mà đau khổ... ai ơi!
TÌNH CỜ.
HN 25/11/2018.

Sunday, September 19, 2021

NHỚ MẸ

NHỚ MẸ



Vầng trăng rơi xuống hao gầy
Nhái ôm bẹ chuối, Nhện vây quanh tường...
Con về, thăm lại cố hương
Bờ Tre, vẫn một góc đường rêu phong...
Mẹ ơi.. đây chiếc mâm đồng...
Thời gian bôi xóa...mà không thấy người...
Khô rồi, kia lọ bình vôi
Để con têm đậm một đời chát chua...
Vách tường, vẫn uống cơn mưa...
Bao nhiêu khắc khổ cho vừa. Mẹ ơi..
Con đi cách biệt phương trời...
Mấy mươi năm tuổi - mấy mươi nỗi niềm...
Thu chiều, sương lạnh về đêm...
Vầng trăng lẻ bóng, bên thềm bỏ hoang...
Mình con nhặt mảnh trăng vàng
Kìa như chú Cuội vẫn đang khóc đời...
Con đường, bóng nhỏ chơi vơi...
Bờ sông văng vẳng, gọi hời đò ngang...
.....

Kiên Duyên 

Thursday, September 2, 2021

VÌ SAO TA KHỔ!

VÌ SAO TA KHỔ!




- Vì ta lắm mộng lắm mơ
- Nên ta cứ mãi...ngẫn ngơ cõi lòng
- Bao giờ hết mộng hoài mong
- Thì ta mới được thong dong an nhàn
- Trần gian đầy rẫy cơ hàn
- Nhu cầu cuộc sống, vô vàn nỗi lo
- Dẫu ta đã được ấm no
- Cũng không xua hết...đắn đo đủ điều
- Đời ta sống được bao nhiêu
- Mà sao ta phải chịu nhiều đắng cay
- Phải chăng số phận an bài
- Con người đành phải...giang tay đón chờ
- Lòng tham vô bến vô bờ
- Được này muốn nọ...bao giờ mới yên
- Nào danh vọng, nào kim tiền
- Nó luôn thúc dục, triền miên tháng ngày
- Biết đủ mới là cách hay
- Đừng nên tham quá...Nợ vay chất chồng
- Ta bà là chốn hư không
- Nếu muốn an lạc, ra công tu hành...!

Sưu tầm.

Friday, May 7, 2021

NHỮNG ĐIỀU BẤT NGỜ!

NHỮNG ĐIỀU BẤT NGỜ!

 


1. Người phát minh ra máy chạy bộ đã qua đời ở tuổi 54.

2. Người phát minh ra dụng cụ thể dục đã qua đời ở tuổi 57.
3. Nhà vô địch thể hình thế giới đã qua đời ở tuổi 41.
4. Cầu thủ bóng đá xuất sắc nhất thế giới, Maradona, đã ra qua đời ở tuổi 60
NHƯNG...
5. Người phát minh ra KFC (Gà rán Kentucky) qua đời ở tuổi 94.
6. Nhà phát minh ra thương hiệu Nutella qua đời ở tuổi 88.
7. Hãy tưởng tượng, nhà sản xuất thuốc lá Winston qua đời ở tuổi 102.
8. Người phát minh ra thuốc phiện chết ở tuổi 116 trong một trận động đất.
9. Nhà phát minh ra Hennessy qua đời ở tuổi 98.
Làm thế nào mà các bác sĩ đã đi đến kết luận là tập thể dục kéo dài tuổi thọ?
Con thỏ luôn nhảy lên và nhảy xuống, nhưng nó chỉ sống được 2 năm, trong khi đó con rùa không vận động gì sống được 400 năm.

Vui tí thôi nhé !!!

Sưu tầm.

Friday, April 30, 2021

Tuyển Thợ Cày

Tuyển Thợ Cày



Em có thửa ruộng bỏ hoang
Hai năm bận bịu lo toan chăm chồng
Tưởng rằng trời chẳng phụ công
Nào ngờ anh ấy đã không thể cày
Em đã suy nghĩ mấy ngày
Bỏ hoang cỏ mọc rậm dày đất hư
Phong độ em đang có dư
Chồng sau trận ốm coi như hỏng cày
Nên em tính toán thế này
Lên phây đăng tuyển thợ cày xem sao
Ruộng em nước nhiều như ao
Đất tốt tơi xốp cày nào cũng ưa
Cỏ non còn mọc lưa thưa
Anh đến xem ruộng sẽ vừa lòng ngay
Anh nào cày giỏi nhanh tay
Em chỉ đăng tuyển hôm nay thôi à
Ruộng em bị xéo đó nha
Ba góc ba cạnh nhưng mà đẹp thay
Em khao khát được cày ngay
Phân vân em tuyển thợ thay ngay liền. 

Monday, January 11, 2021

NHỮNG CÂU NÓI HAY

NHỮNG CÂU NÓI HAY


 

Một cụ già đã nghỉ hưu ở thành phố Thái Nguyên đã gọt giũa câu chữ thành những câu thành ngữ thời hiện đại có ý nghĩa giáo dục rất sâu sắc, khiến người đọc cảm thấy đau lòng, xót dạ!

1. Dạy con trẻ vạn lời hay, không bằng nửa ngày làm gương, làm mẫu.

2. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả.

3. Dâu, rể tốt cha mẹ được đề cao. Con cái hỗn hào đứt mười khúc ruột.

4. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.

5. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường, bước chân ra đường không trộm thì cướp.

6. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han, bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.

7. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.

8. Khôn đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.

9. Gọi cha: ông khốt, gọi mẹ: bà bô. Ăn nói xô bồ thành người vô đạo.

10. Mỗi cây mỗi hoa, đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.

11. Cái gi cũng cho con tất cả, coi chừng ra mả mà cười.

12. Đồng tiền trên nghĩa ,trên tình, mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.

13. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.

14. Bố mẹ không có của ăn của để, con rể khinh luôn.

15. Coi khinh bên ngoại, chớ mong có rể hiền.

16. Ăn ở mất cả họ hàng, chớ mơ có nàng dâu thảo.

17. Rể quý bố vợ vì có nhà mặt phố. Con trai thương bố vì chức vì quyền.

18. Đi với Bụt mặc áo cà sa, quen sống bê tha, thân tàn ma dại.

19. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.

20. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời.

21. Hay thì ở, dở ra tòa, chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.

22. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.

23. Đi có bạn đường chân không biết mỏi, còn có mẹ cha sao không hỏi khi cần.

24. Nói gần nói xa, đừng biến mẹ già thành bà đi ở.

25. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.

26. Con trai, con rể bí tỷ say mềm. Nàng dâu ngồi chơi, mẹ già rửa bát.

27. Khỏe mạnh mẹ ở với con, đau ốm gầy còm tùy nghi di tản.

28. Thắt lưng buộc bụng, nhịn đói nuôi con, dâu rể vuông tròn, cuối đời chết rét.

29. Mẹ chết mồ mả chưa yên, anh em xô nhau chia tiền phúng viếng.

30. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giổ Tổ.

31. Vào quán thịt cầy ,trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.

32. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.

33. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ, một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.

34. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.

35. Ở đời bất thiện, là tại nhàn cư. Con cháu mới hư đừng cho là hỏng.

36. Bạn bè tri kỷ, nói thẳng nói ngay. Con cháu chưa hay đừng chê đồ bỏ.

37. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.

38. Phong bì trao trước, bia bọt uống sau, dâu rể ngồi đâu đố ai mà biết.

39. Tiếp thị vào nhà bẻm mép, cẩn thận cảnh giác, đôi dép không còn.

40. Cầu thủ thế giới tên gọi chi chi, thoáng nhìn tivi đọc như cháo chảy, ông nội ngồi đấy thử hỏi tên gì?

Nguồn: Người sài gòn

Friday, December 11, 2020

MẸ LÀ AI?

MẸ LÀ AI?

 



Mẹ, là người đàn bà thích nói nhiều đến nỗi mà chúng ta bực mình rồi sẵn sàng đáp lại những ngôn từ khó nghe, thậm chí vô phép để rồi bà lẳng lặng quay đi như người mang tội ấy.

Mẹ, là người đàn bà mà thỉnh thoảng chúng ta vẫn vằn mắt, hắng giọng lên mà cáu bẳn, gắt gỏng hay to tiếng với bà ấy để thỏa cơn bực dọc của mình ấy.

Mẹ, là người đàn bà cứ lặng lẽ bếp núc hàng ngày cho chúng ta ăn những bữa cơm mà lắm khi chúng ta còn chê ỏng chê eo, khó chịu bỏ đũa, quẳng bát chẳng ăn lấy vài miếng ấy.

Mẹ, là người đàn bà mà chúng ta đi học vẫn nhắc bà đến tháng phải nộp tiền học phí, tiền ăn, tiền phòng trọ, tiền sinh nhật đứa bạn lớp bên hay quà tặng người yêu vừa mới quen tháng trước mà đã thấy ngọt ngào thắm thiết quá đỗi ấy.

Mẹ, là người mà căn dặn đủ điều, dặn đi dặn lại mấy thứ vặt vãnh mà ta cho là biết hết rồi trước khi rời khỏi nhà, và cũng là người lặng lẽ nhìn nước mắt hay bộ mặt đau đớn, buồn tủi của chúng ta khi trở về với những lỗi lầm ấy.

Mẹ, là người mà có gì cũng mua sắm hết cho chúng ta, nhưng chúng ta lại đi mua sắm đồ cho những người yêu hay đám bạn khiến ta vui thú ấy.

Mẹ, là người luôn đuổi chúng ta đi tìm và khám phá những chân trời, tri thức mới, nhưng cũng luôn mở rộng vòng tay và đón chúng ta trở về trong thất bại, ê chề ấy.

Mẹ, là người tảo tần cả đời để chăm bẵm và với đôi mắt chỉ để dõi theo cuộc đời chúng ta, xem chúng ta hân hoan, đoạn trường hay an bình, trọn vẹn ấy.
Nhưng, với chúng ta, Mẹ là ai?

u tầm.

Thursday, December 3, 2020

ĐÔI DÒNG VIẾT VỀ BỐ…

ĐÔI DÒNG VIẾT VỀ BỐ…



 1. Trên thế giới này, người khó hiểu nhất chính là bố. Bố vừa giáo dục chúng ta phải biết sống tiết kiệm, vừa lén cho chúng ta tiền tiêu vặt sau lưng mẹ.

2. Bố trách chúng ta hậu đậu, nghịch ngợm nhưng trong nội tâm, ông không nhẫn tâm thấy chúng ta bị trách mắng.

3. Bố chẳng bao giờ cất lời khen chúng ta giỏi nhưng trong lòng thì tự hào đến mức kiêu ngạo.

4. Có chết bố cũng không muốn chúng ta yêu sớm nhưng trong lòng, ông luôn nuôi một niềm hy vọng lớn rằng sau này chúng ta có một gia đình hạnh phúc.

5. Trên thế giới này, người yêu chúng ta nhất nhưng ít khi thể hiện ra chính là bố.

6. Có ai cam tâm tình nguyện làm ngựa cho chúng ta cưỡi? Có ai sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho chúng ta khi gặp hiểm nguy? Có ai chấp nhận ra ngoài bươn chải lo cho chúng ta bữa ăn, giấc ngủ, lo cho ta học hành… mà không chút tính toán cho bản thân?

7. Trên thế giới này, người phải đối mặt với những áp lực lớn nhất, phải chịu đựng sự tàn khốc nhất khi cạnh tranh bên ngoài, đảm nhiệm những trọng trách nặng nề nhất chính là bố.

8. Cũng trên thế giới này, người cô độc nhất chính là bố.

Nếu các bạn yêu, thương và nhớ bố, khi hỏi thăm mẹ, nhớ đừng quên bố nhé, vì bố luôn là người chấp nhận nhiều thiệt thòi trong gia đình!

st

Friday, November 13, 2020

CỦA MÌNH & CỦA CON

CỦA MÌNH & CỦA CON



 

ÔNG ƠI TÔI BẢO ÔNG NÀY
CẢ ĐỜI TÍCH CÓP , ĐẾN NAY VỀ GIÀ
BAO NHIÊU TÀI SẢN CỬA NHÀ
CỦA MÌNH RỒI CŨNG SẼ LÀ CỦA CON
BÂY GIỜ CHÚNG ĐÃ LỚN KHÔN
GIAO SẠCH CHO CHÚNG CẢ LUÔN CHO RỒI
ÔNG BẢO BÀ BỊ DỞ HƠI
TUỔI ĐÃ GIÀ RỒI MÀ TRÍ VẪN NON
CỦA MÌNH VẪN LÀ CỦA CON
NHƯNG GIAO CHO NÓ , ĐÂU CÒN CỦA TA
MAI SAU KHI ĐÃ QUÁ GIÀ
CHẲNG MAY NÓ TỐNG MÌNH RA NGOÀI ĐƯỜNG
BÀ THẤY BAO CẢNH ĐÁNG THƯƠNG
CŨNG VÌ CON CÁI BẤT LƯƠNG THÔI MÀ
ĐANG TÂM NGƯỢC ĐÃI MẸ CHA
PHỒNG MỒM NÓ CÃI LÀ NHÀ CỦA TÔI
BIẾT RA THÌ ĐÃ MUỘN RỒI
THẾ LÀ CÔNG SỨC CẢ ĐỜI ĐI TONG
BẤY GIỜ GỐI MỎI LƯNG CÒNG
HOÁ RA TAY TRẮNG , MÌNH KHÔNG CÒN GÌ
BÀ ƠI HÃY TỈNH LẠI ĐI
MÌNH CỐ MÀ GIỮ CHÚT GÌ CHO TA
ĐỂ PHÒNG KHI TRỞ VỀ GIÀ
CÓ MỘT TÝ VỐN ĐỂ MÀ PHÒNG THÂN
ĐỂ MÌNH DÙNG NHỮNG KHI CẦN
SAU DÙNG KHÔNG HẾT VẪN PHẦN CHO CON
TÔI NGHĨ NHƯ VẬY ĐÚNG HƠN
CỦA MÌNH SAU VẪN CỦA CON THÔI MÀ...
. SÓNG TRƯỚC ĐỔ ĐÂU. SÓNG SAU ĐỔ ĐÓ.

Sưu tầm. 





Friday, November 6, 2020

Cuộc đời của mẹ

Cuộc đời của mẹ



 Mẹ tôi là người đàn bà có đôi mắt u buồn. Năm tôi mười ba tuổi thì mẹ rời nhà đi theo người đàn ông khác vào một đêm tối đen như mực. Cũng vào tiết trời cữ cuối tháng bảy không trăng sao....

Tôi lén dậy lay gọi mẹ, gói ghém cho mẹ vài ba bộ quần áo vào chiếc tay nải. Tôi cầm tay mẹ kéo ra cửa, đá chân vào mõm con mực cho nó khỏi hực lên. Dẫn mẹ lách qua cổng rồi đi dần ra phía bờ sông, nơi ấy trên con thuyền nan có một người đàn ông thương yêu mẹ đang chờ ngóng mẹ...
Trong ánh sáng nhờ nhờ hắt lên từ mặt nước sông, tôi thấy mẹ đứng lặng nhìn tôi trong bóng tối, bất giác mẹ quay đi co chân chạy về phía bên thuyền. Lúc này tôi mới thấy đau, thấy thương thấy nhớ mẹ vô vàn. Tôi sấp ngửa chạy ôm ào lấy mẹ từ phía sau lưng. Tôi nghẹn ngào hai tiếng Mẹ ơi rồi lại nín thinh, tôi cố sức hít hà vào tận sâu lồng ngực mình mùi hương của mẹ. Bắt đầu từ bây giờ tôi xa mẹ, biết khi nào mới gặp lại mẹ tôi đây..!!
Tôi buông tay dứt khoát đẩy mẹ tôi về phía trước còn mình quay ngoắt lại phía sau. Mười ba tuổi, một thằng bé trai rời tay để mẹ mình đi tìm hạnh phúc mới...
Cha tôi hy sinh khi tôi còn nằm trong bụng mẹ. Tôi lớn lên trong nỗi thiếu vắng cha và chỉ có nỗi tủi cực nhọc nhằn của mẹ. Cha tôi là con trưởng, nhưng bà nội tôi mất sớm khi vừa sinh hạ được cha tôi. Ông nội tôi lấy vợ hai liền ngay sau đó. Bà vợ hai này có với ông tôi bốn người con...
Người làng bảo mẹ con tôi như cái gai trong mắt bà bởi vì bà sợ sau này gia tài của cải phải chia cho mẹ con tôi...
Mẹ tôi lam làm và chịu đựng. Nhà tôi cấy cả mẫu ruộng, tất tật đổ dồn lên vai của mẹ tôi. Tháng sáu nắng như đổ lửa mẹ phải úp mặt xuống ruộng cấy từ sáng sớm đến trưa trật trụa mới được về nhà. Mùa màng mẹ cứ héo hắt vì làm lụng quá sức. Những lúc nông nhàn hết cất vó tôm lại gánh phân trèo ngược lên núi bón sắn tàu...
Bà nội tôi luôn biết cách bới việc cho mẹ tôi làm. Bà tôi nói nhời cứ rin rít qua kẽ răng, một điều con, hai điều con ngọt nhạt nhưng thẳm sâu ai cũng biết bà vô cùng ác độc với mẹ con tôi...
Làng tôi nằm cạnh con sông Trịnh hiền hoà. Người trong làng đàn ông thì biết kéo lưới đi riu, đàn bà biết đơm tôm bắt cá. Những đêm trời không trăng sao, học bài xong tôi thường cầm đèn bão theo mẹ lên chiếc thuyền nan thả lờ bắt tôm hoặc cất vó tép...
Những đứa trẻ thiếu vắng cha thường hay muốn làm thân với một người đàn ông nào đó. Bến sông quê tôi có một con thuyền nan ngụ cư, đó vừa là thuyền đánh cá, vừa là nhà của bác Hải, một người thương binh nghe đâu người mãi trên mạn Hoà Bình, bác cụt một tay về quê thì gia đình ly tán hết. Buồn tình cứ trôi nổi trên những con sông và neo đậu ở bến sông này...
Buổi chiều tan học tôi thường cùng lũ trẻ ra sông tắm, khi thì leo lên thuyền của bác xem bác vá lưới, khi thì nghe bác thổi kèn ácmonica cái bài gì đó về nước Nga mà bác bảo là xa xôi lắm...
Mẹ tôi vẫn thế, lầm lũi làm lụng và nhịn nhục. Nhà ông bà tôi một lũ cô chú nhưng ai cũng ỷ lại, cũng dể mẹ phận goá bụa. Đến bữa cơm họ nhường mẹ ngồi đầu nồi, toàn người trẻ ăn như tằm ăn rỗi. Cây đũa cả vừa hạ xuống thì cái bát khác đã chìa ra cho mẹ xới, mẹ chẳng còn mấy thời gian để mà ăn cơm. Đã thế ở nhà tôi, con dâu không thể ngồi ăn sau bố mẹ chồng nên bữa nào mẹ cũng đói...
Tôi thương mẹ, những điều ấm ức cho mẹ tôi chẳng thể nói với ai ngoài bác thuyền chài tay cụt. Bác thường an ủi vỗ về tôi, nói lái sang những câu chuyện khác khiến tôi vui. Rồi thi thoảng trong những đêm trăng, khi mẹ con tôi cất vó tép hoặc đơm tôm, bác ghé thuyền cạnh thuyền nhà tôi, lúc xẻ cho mớ tôm càng vừa đơm, lúc thì bát tép vừa riu hồi nhập nhoạng. Bữa thì vài củ khoai lùi, mớ cháy bánh đúc. Ban đầu mẹ tôi cũng ngỡ ngàng và lặng thinh nhìn tôi đón nhận bởi bác bảo cho tôi. Nhưng chỉ vài lần sau mẹ tôi chối phắt. Mẹ nói bác cũng vất vả kiếm cơm mà lại thương binh, không có lý gì mẹ tôi khoẻ mạnh mà lại nhận của bác mãi. ..
Bác và tôi nói thế nào mẹ cũng nhất định không nghe, mẹ cương quyết nói bác nên tránh xa thuyền mẹ con tôi kẻo xóm làng dị nghị...
Mãi sau này khi tôi đã trưởng thành.Mười tám đôi mươi khi biết cồn cào và trăn trở lúc nhớ thương một cô gái nào đó tôi mới đủ hiểu ánh mắt đau đáu của bác mỗi lần nhìn mẹ giặt giũ trên bến sông. Bác chẳng lại gần thuyền mẹ tôi nữa nhưng lần nào tôi lên thuyền là bác cũng hỏi han đủ chuyện rồi nén tiếng thở dài...
Ở đời này người nhân hậu thì như sinh ra họ đã nhân hậu. Dù có bất cứ hoàn cảnh nào họ cũng không làm người khác tổn thương. Nhưng cũng có những người, trong lòng họ luôn chất chứa muôn vàn tỵ hiềm và ác độc. Cho dù sự độc ác với người khác với họ chẳng nhằm mục đích gì thì họ vẫn cứ độc ác, thế thôi. Mẹ tôi làm quần quật, ăn uống kham khổ nên gầy khô như que củi. Đêm đêm tôi nghe tiếng mẹ trằn trọc thở dài tôi biết mẹ đói. Có những buổi chiều nấu cơm tôi thường lùi mấy củ khoai trong tro nóng, nhưng chỉ vài lần bà nội tôi biết được và thế là bà cấm, bà bóng gió với mẹ tôi rằng năm nay nhà phải trả nợ hợp tác số lợn hơi cân cho nhà nước năm ngoái. Thóc thì vơi, khoai lại chẳng còn mấy để chăn nuôi. Mẹ tôi hiểu ngay ý tứ của bà và thế là mẹ cấm tôi lùi khoai buổi tối...
Tháng ngày cứ trôi trong cái héo hắt vất vả lam lũ của mẹ tôi. Bà ngoại tôi là người mộ đạo, cũng có vài người họ hàng đằng ngoại khuyên bà đón mẹ tôi về nhưng bà nhất định không...
Bà bảo mẹ rằng Chúa có cái lý của người, đàn bà lấy chồng thì phải thờ chồng, sống làm dâu chết làm ma nhà chồng chứ không ngại khổ ngại khó mà thoái thác...
Càng ngày bà nội tôi càng quá quắt, một lần giữa tháng sáu trời nắng lửa mưa dầu. Mẹ tôi cấy được nửa vụ thì lăn ra ngất đi giữa đồng vì cảm nắng. Người ta khênh mẹ tôi lên cái chòi giữa đồng không mông quạnh, làng xóm nhắn về để người nhà ra vực mẹ tôi về nhưng ông bà nội và các cô chú tôi không một ai ra. Bữa ấy trời chiều nổi cơn giông, sẩm tối tôi đi chăn bò về mới biết tin. Tôi sấp ngửa chạy ra đồng thì mẹ tôi vẫn nằm một mình thiêm thiếp, người nóng như hòn than vì cảm nắng lại gặp mưa giông. Lần ấy mẹ tôi ốm cả tháng trời quặt quẹo. Mẹ không thể nhấc người dậy làm bất cứ việc gì cho dù đang mùa màng cấy hái. Mặc cho bà tôi đá thúng đụng nia, sỉa sói chửi đổng mẹ tôi cũng không thể dậy nổi. Tôi thương mẹ, bữa cơm mặc cho bà tôi cạnh khoé này kia, tôi cứ giả điếc mà bê cơm vào rồi đỡ mẹ tôi dậy mà bón cho mẹ từng thìa, lần nào mẹ ăn cơm cũng nước mắt tuôn rơi...
Thế rồi một buổi chiều khi chăn trâu về đến đầu xóm, bác hàng xóm chạy ngay lại giằng lấy dây trâu bảo về nhanh về ngay không bà nội tôi đánh chết mẹ tôi rồi.. trời ơi, mẹ tôi xanh xao như tàu lá héo, đầu óc rũ rượi nói không ra câu bị bà tôi lôi dậy khỏi giường, quần áo chăn màn của hai mẹ con tôi bị quăng ra tận đầu ngõ...
Bà tôi vừa gào thét vừa chửi bới rằng mẹ tôi giả vờ đau ốm, lợi dụng lúc bà và cả nhà đang quần quật ngoài đồng để lục lọi ăn cắp của bà đôi khuyên tai mấy đồng cân vàng...
Tôi hét lên khi bà ta lôi tay mẹ tôi đuổi đi, tôi chạy lại, giằng tay bà ta và cắn mạnh khiến bà ta phải buông tay. Tôi gào lên gọi ông nội, gọi bố tôi khiến hàng xóm láng giềng xúm lại. Lúc ấy ông nội tôi mới quát bà vợ và thấy hàng xóm nhiều người phản đối nên bà ta giạt vào trong nhà. Bà ta vừa chửi vừa nói vọng ra cấm không cho mẹ con tôi ở cái buồng trên gian nhà lớn. Mấy bà hàng xóm thương tình mỗi người một tay vực mẹ tôi dậy, người ta nhặt nhạnh vơ đùm manh chiếu tấm chăn dọn hộ mẹ con tôi vào ở tạm trong gian chái ẩm thấp bỏ trống sát bên cạnh
chuồng trâu...
Sau chiều hôm ấy, bác Hải gặp tôi trên đường đi học về, bác kéo tôi ra thuyền đưa cho tôi chai mật ong rừng, hộp sữa và ít thuốc bảo về đưa cho mẹ tôi uống...
Cái gì rồi cũng qua đi, mẹ tôi rồi cũng khỏi ốm. Mẹ lại lam lũ cày cấy gieo trồng cật lực ngày đêm. Hàng xóm có người nói rằng chắc mẹ tôi cố sống cố chết bám lấy nhà nội để sau này tôi được phần đất hương hoả vì bố tôi là con trưởng. Mẹ làm cật lực để giữ đất cát cho tôi...
Tôi đã khóc rất lâu trên thuyền bác Hải, tôi nói rằng tôi thương mẹ, nhất định mẹ không phải vì tôi, vì đất vì cát mà phải cay cực thế này. Rồi tôi thưa với bác Hải rằng cháu biết bác cũng thương mẹ cháu, sao bác không đưa mẹ cháu đi đi, cháu không muốn mẹ cháu làm lụng nhịn đói nhịn khát vì đất vì cát vì cháu mà mẹ có thể lại ốm rồi chết...
Nhiều đêm gió mưa trong cái chái nhà cạnh chuồng trâu cả hai mẹ con tôi đều không ngủ được vì ướt vì lạnh. Tôi ôm chặt lấy mẹ tôi mà bảo người rằng mẹ hãy đi đi, hãy lấy chồng và sống cuộc đời của mẹ cho thật tử tế, ấy mới là mẹ thật thương con. Nếu mẹ cứ sống đoạ đày thế này chẳng may ốm mà chết thì tôi sẽ khổ đau suốt phần đời còn lại. Lúc đầu mẹ tôi gạt phắt đi, lắm hôm tôi nói người còn cáu giận tát vào mông tôi. Nhưng rồi những đêm cất vó tép, thả lờ tôm, tôi rủ bác Hải sang chèo thuyền hộ, dần dần mẹ tôi lặng im nghe tôi nói rồi người ôm chặt tôi vào lòng nức nở khóc...
Mười ba tuổi tôi rời xa mẹ mình như thế. Mẹ tôi đi hai tháng sau thì bác Hải quay lại gặp tôi ở cổng trường, bác dẫn tôi ra gặp mẹ, mẹ tôi béo hẳn lên, trắng ra và mắt mẹ không còn nhìn xuống, mẹ ôm chẩm lấy tôi khóc khóc cười cười...
Sau này mẹ tôi bận sinh em, mẹ không còn thường xuyên về gặp tôi được nữa. Nhưng bố Hải, sau lần gặp đầu tiên ấy tôi đã gọi bác Hải là bố thì về gặp tôi luôn. Lần nào bố cũng mua cái này cái kia hoặc dúi vào tay tôi dăm ba chục bạc. Tôi phải kiên quyết từ chối và nói với bố rằng bố hãy để dành tiền lo cho mẹ và các em con. Mẹ con nhất định phải được vui vẻ đó là điều con mong muốn nhất...
Thật ra cái nghèo, cái khốn khó nên con người ta sinh ra ích kỷ tỵ hiềm...
Từ lúc mẹ tôi đi, nhìn cái mặt ngang ngạnh và đôi mắt lỳ lợm của tôi bà nội cũng chờn. Chắc bà ấy vẫn nhớ nhát cắn nhớ đời hôm ấy. Tôi dữ dằn và ác hơn chó dại, tôi vẫn đùa với các cô chú tôi như thế để chặn mọi manh nha ác độc với tôi. Chăn trâu cắt cỏ, thổi cơm, đi riu, đánh cá là công việc của tôi sau giờ học. Mẹ tôi đi rồi là thằng con trai tôi đâu tôi chẳng vạ vật được...
Thế rồi cũng qua những năm tháng tuổi thơ. Ngày tôi vào đại học xây dựng. Cả mẹ tôi và bố Hải đều lên Hà nội gặp tôi. Hai người cho tôi đóng cho tôi những đồng tiền đầu tiên để nhập trường. Rồi tháng năm cứ qua đi, tôi vừa làm vừa đi học, cộng thêm sự hỗ trợ tài chính từ hai người nên tôi đã tốt nghiệp ra trường...
Sau này tôi làm cho một tập đoàn rất lớn chuyên ngành xây dựng những công trình xuyên quốc gia. Tôi lấy vợ, mua nhà, sinh con, bố Hải và mẹ luôn là chỗ dựa tin cậy nhất của tôi...
Lâu lắm rồi hôm nay tôi mới lại trở về quê, bên dòng sông Trịnh hiền hoà và bé nhỏ, ông bà tôi đã khuất núi từ lâu, mộ cha tôi đã tìm thấy trên một đồi cát quanh năm nắng gió ở Quảng trị. Cha tôi bây giờ về nằm ở nghĩa trang liệt sĩ huyện nhà. Mấy mươi năm cha mới trở về trong hình hài nấm đất. Chắc cha chẳng biết những cơ cực trong một phần đời của hai mẹ con tôi. Mà thôi, cha không nên biết thì cha sẽ bớt đau khổ. Cuộc sống này bắt buộc phải có những khổ đau, những ấm ức bất công để con người ta ham mà quật cường vươn tới...
Chúa có cái lý của Chúa. Bà ngoại tôi đã nói đúng rồi...!!

Tác giả: Loan Ngẫn

Saturday, October 10, 2020

Vui chút xíu: NHỮNG CÁI NHẤT THẾ GIỚI CỦA VIỆT NAM

Vui chút xíu: NHỮNG CÁI NHẤT THẾ GIỚI CỦA VIỆT NAM



- Người làm marketing đầu tiên là Mai An Tiêm. Ông tiếp thị dưa hấu bằng cách khắc tên người và địa chỉ sản xuất lên quả dưa rồi thả xuống nước.
- Người đầu tiên bay vào vũ trụ là Phù Ðổng Thiên Vương.
- Người nghèo nhất thế giới là Chử Ðồng Tử.
- Thú quý hiếm nhất thế giới là voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao.
- Người có cái chết độc đáo nhất trong thơ là Từ Hải( thơ của Nguyễn Du)
- Việt Nam là nước giàu nhất hành tinh vì có "Rừng vàng, biển bạc".
- Bà mẹ sinh con nhiều nhất trên thế giới là Âu Cơ: 100 con, sinh một lần không vi phạm quy định sinh đẻ có kế hoạch.
- Vụ ly hôn lớn nhất và đầu tiên trong lịch sử là Lạc Long Quân và Âu Cơ: 50 người con theo mẹ lên rừng, 50 người con theo cha xuống biển.
- Người đầu tiên trên thế giới lên mặt trăng và hiện còn ở đó là Chú Cuội.
- Việt Nam là nước đầu tiên trên thế giới tuyên bố chủ quyền mặt trăng. Bằng chứng là khi Hàn Mặc Tử rao bán trăng không có bất cứ quốc gia nào phản đối.
- Chiếc máy bay đầu tiên trên thế giới là con ngựa sắt của Thánh Gióng.
- Người bay lên mặt trăng bằng phương tiện thô sơ nhất là Chú Cuội.
- Vị nữ tướng đầu tiên trên thế giới là Hai Bà Trưng.
- Ca sinh sản vô tính đầu tiên là Mẹ của Thánh Gióng.
-Ông tổ nghề "má mì" là Tú Bà.
- Người đàn ông đầu tiên có sữa cho trẻ em bú là Ông Thọ.
- Người quái thai dị dạng nhất là Sọ Dừa.
- Cascadeur đầu tiên của Việt Nam: Lê Lai.
- Người phụ nữ nặng nhất hành tinh là Chị Hai năm tấn.
- Bầu trời đẹp nhất thế giới: Trời Can Lộc.
- Sông xanh nhất thế giới: Sông La.
- Nói to nhất thế giới: Người Hà Tĩnh.
- Lạc quan nhất thế giới: Người lính Việt Nam, “đùng đùng đùng, đoàng đoàng anh vẫn đi”
- Người dở hơi nhất: “giữa giờ chơi mang đến...lại mang về”. Hic./.

Phan Trung Can 
St và bổ sung. Ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Nguồn: Người sài gòn

Monday, September 21, 2020

Như nhau cả thôi !

Như nhau cả thôi !


 

Một nhà khoa học tính tình hay đa nghi, nên ông ta đã nghiên cứu chế tạo ra một loại robot phát hiện nói dối.

Ngày chế tạo thành công, ông đem ra thử con trai. Cậu con trai vừa đi học về ông ta đem robot ra hỏi:
- Sao con đi học về trễ vậy?
- Con qua nhà bạn mượn sách về học.
Robot phát hiện nói dối, đánh cho cậu con trai một cái.

Ông bố cười:
- Đó con thấy chưa, nói dối là phải chịu phạt. Lúc bằng tuổi con, bố không dám nói dối ông nội nửa lời.
Ngay lập tức, robot đạp ông ta một cái bay vô tường.

Người vợ thấy cậu con trai bị đánh đòn đau bèn nói:
- Sao anh làm thế với con, dù sao nó cũng là con của anh mà!
Robot nắm đầu bà vợ, đánh túi bụi.

Sưu tầm.

Friday, August 7, 2020

Thơ Vui: NHẦM...!!!

Thơ Vui: NHẦM...!!!

 

Hôm trước ra Bãi Lữ
Về vô quán bình dân
Gọi bia hơi trứng lộn
Bà chủ quán lại gần..!
.
Bà đặc giọng Nghi lộc
Mấy chú ưng loại mô?
Thích răng cũng có cả
Các chú lựa tha hồ.!?
.
Bà bảo:
Loại 15,17
Thì chưa hề có lông
Loại này thì chán lắm
Có L...ộ..n.. cũng như không..!
.
Loại 18, 19
Vừa lún phún lông măng
Loại này nhiều ngài thích
Ý các chú thì răng..!?
.
Còn 20, 21
Loại này lông dài rồi
Các chú mà có thích
Thì cứ việc chọn thôi..!?
.
Thằng bạn mềnh ngơ ngác
Bảo: Ta nhầm quán rồi
Ở đây tệ nạn thật
Đi tìm chổ khác thôi...!?
.
Bà chủ quán nghe vậy
Sợ khách bỏ quán đi
Tay phủi mông mồm nói:
L. ô..n..mô bằng chộ ni..!?
.
Tặc lưỡi đành ngồi lại
Kêu loại 19 (ngày ấp) nha
Lúc sau đưa một dĩa
Trứng lộn ngon ngon là...!?
.
Cụng ly thằng bạn bảo:
Mẹ tổ tau nghĩ sai
Dân vùng ni hay thật
Lẫn lộn dấu rành hài..!

ST

Thơ Vui " BẮN HỘ "

Thơ Vui " BẮN HỘ "



Cụ ông tám mươi tuổi

Cưới cô vợ trẻ xinh

Có bầu.. sau vài tháng

Đến bác sỹ .. báo tin!

Bác sỹ nhìn ông cụ

Rồi kể câu chuyện vui:

Có người đi săn hổ

Nhưng bị đãng trí rồi

Thay vì mang theo súng

Ông chỉ cầm cành cây

Từ xa trông thấy hổ

Rút cành .. bắn chết ngay!

Cụ ông ngạc nhiên nói:

“Chuyện đó tôi không tin

Chắc có người bắn hộ”

“Bắn hộ”... bác sỹ cười!

Nguyễn Sỹ Hồng

Thursday, July 9, 2020

BÀI THƠ " CON CÒ "

BÀI THƠ " CON CÒ "


Con cò lặn lội bờ sông
Cò ơi sao lại quên công mẹ già
Hỏi rằng ai đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi.
Nhớ khi đi ngược về xuôi,
Mẹ đi bắt tép , mẹ nuôi được cò
Những ngày mưa lũ gió to
Công mẹ bắt tép nuôi cò, cò quên.
Vợ con cò để hai bên
Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi
Cò ơi cò bạc như vôi
Công cha sữa mẹ bằng đồi núi cao.
Cò ơi cò nghĩ thế nào
Mẹ đi bắt tép, thụt vào hố sâu
Nuôi cò, cò lớn bằng đầu
Nhớ khi cò bé bú bầu sữa ngon.
Nhớ khi còn bé cỏn con
Bây giờ cò lớn , có còn nhớ không?
Vì đâu có cánh có lông
Mà cò đã vội quên công mẹ già
Hỏi rằng ai đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi…

Sưu tầm: CỤ BÀ ĐỌC BÀI THƠ CON CÒ ĐÃ MẤT TRÊN ĐƯỜNG MƯU SINH XIN ĂN :(

Saturday, June 13, 2020

THIÊN THẦN HAY QUỶ DỮ..?

THIÊN THẦN HAY QUỶ DỮ..?


Đàn bà là thứ mà đàn ông không thể thiếu được. Anh có thể thiếu rượu, thiếu thuốc lá, thậm chí có thể thiếu cả áo mặc nhưng không thể thiếu đàn bà. Đàn ông tiếng là mạnh mẽ thế, cứng cỏi thế nhưng thiếu đàn bà là cô đơn.
Bận rộn như hoàng đế Napoleon, xông pha trận mạc khắp các chiến trường châu Âu mà vẫn không thể thiếu đàn bà.
Chiến tranh quyết liệt, căng thẳng như ở lòng chảo Điện Biên năm 1954 mà tướng Đờcattri (Christian de Castries) vẫn cần một cô nhà báo xinh đẹp làm thư ký riêng.

“Giai nhân tự cổ như danh tướng”. Người Trung Quốc xưa đã nói như vậy.
Đàn bà là một nửa cuộc đời của đàn ông. Đàn ông càng làm việc nhiều, càng kiếm tiền giỏi càng cần có đàn bà, nếu không họ sẽ bị stress.

Người Nhật Bản nói : “Vắng đàn bà nhà hóa mồ côi”.
Đàn bà là thiên thần hay quỷ dữ ? Thưa rằng trong mỗi người đàn bà có cả hai thứ đó, họ vừa là thiên thần, lại vừa là quỷ dữ. Đàn bà còn đẹp hơn tất cả các loài hoa. Lực hấp dẫn của đàn bà rất mạnh mẽ. Phái đẹp là thỏi nam châm mà giới mày râu là đám mạt sắt nhỏ nhoi.
Hễ người đẹp xuất hiện là những đôi mắt của cánh đàn ông sáng bừng lên, ham muốn, thèm khát và chỉ cần một cái vẫy tay, một cái liếc mắt là đàn ông có thể đổ ngay. Tất cả các hoàng đế mạnh nhất từ xưa tới nay đều thử sức với đàn bà và đều đã thất bại. Chính đàn ông làm cho đàn bà thành thiên thần, cũng chính đàn ông khiến đàn bà thành quỷ dữ. Nguy hiểm nhất cũng là đàn bà.
Trong 36 kế hiểm của người Trung Hoa thì mỹ nhân kế là hiểm nhất. Đổng Trác hùng mạnh thế mà phải chết vì Điêu Thuyền, Từ Hải anh hùng thế mà phải chết đứng vì Thúy Kiều, Phù Sai quyền lực thế mà phải chết vì Tây Thi…
Đại văn hào Victo Hugo đã viết rằng : “Ai cũng có thể tin, cái gì cũng có thể tin, trừ đàn bà”.
Khi đàn bà là thiên thần thì họ là người tuyệt vời nhất, hấp dẫn nhất. Nhưng khi đàn bà là quỷ dữ thì họ trở nên nguy hiểm nhất. Song cũng vì tính chất hai mặt này của đàn bà mà họ trở nên có sức hút mạnh mẽ hơn đối với đàn ông, vì đàn ông ham chơi mà trò chơi nếu thiếu tính mạo hiểm thì không hấp dẫn.
Đàn bà ma lực như thương trường, bất trắc như thương trường, nhiều rủi ro như thương trường. Vì tôn thờ tình yêu nên cuối đời đàn bà không biết ai yêu mình.
Vì chạy theo đàn bà nên cuối đời người đàn ông không biết là mình yêu ai.

Đàn bà là gì ? Đàn bà là ai ?
Những câu hỏi đó suốt đời đàn ông không thể trả lời được một cách trọn vẹn. Song cũng vì thế mà suốt đời đàn ông cứ si mê đàn bà. Nếu đàn bà như chiếc bánh, bóc lá ra là thấy được hết cả nhân lẫn bột thì đàn ông sẽ chán ngay và sự nhàm chán là kẻ tử thù của tình yêu còn sự bí ẩn là chất xúc tác của tình yêu.

Nếu không thèm khát đàn bà thì không phải là đàn ông. Nhưng nếu đánh mất sự nghiệp vì đàn bà thì cũng không phải là đàn ông. Người đàn ông thông minh xem đàn bà như bông hoa tươi trong phòng khách, là người bạn tâm giao trong phòng ngủ và là người cộng sự trong sự nghiệp.
Sưu tầm!

Thursday, May 28, 2020

GIẬN ANH...

GIẬN ANH...


Giận anh... Em vẫn nói cười
Giận anh ... Vẫn thấy cuộc đời thắm tươi
Giận anh ... Em bỏ đi chơi
Tin không thèm nhắn trả lời nữa luôn .
Giận anh ... Em chẳng phải buồn
Giận anh ... Em thấy tâm hồn khoan thai
Giận anh ... Không biết sửa sai
Hễ thấy gái đẹp chân dài.... là mê .
Giận anh ... Em thấy vui ghê
Đi chơi chẳng muốn trở về bên anh
Từ nay em sẽ thả phanh
Cho anh thoải mái tranh dành tình ai .
Em không muốn nữa đêm dài
Châu cay khóe mắt đợi ai không về
Thương nhau giữ trọn lời thề
Nhưng anh hai dạ say mê ai rồi .
Từ nay trên bước đường đời
Trở thành xa lạ là người dưng thôi
Chúc anh vui với cuộc chơi
Ái tình vạn lối với người mới yêu .
Giận anh ... Em chẳng nói nhiều
Thơ này em viết đôi điều gửi anh
Đừng mơ ... Em sẽ làm lành
Còn lâu anh nhé dỗ dành ... Ứ nghe .

Nguồn: Trần Tuấn

Thursday, May 14, 2020

Thơ Vui " Cười cái sự đời "

Thơ Vui " Cười cái sự đời "



Bây giờ phụ nữ giá cao.
Tuy rằng dang dở nhưng nào dễ đâu.
Muốn em phải có nhà lầu.
Tay ga mấy chiếc cái đầu phải khôn.
Còn yêu yêu cả tâm hồn.
Không ăn phở tái chỉ cơm vợ nhà.
Không được khuya sớm la cà.
Không được say nắng đàn bà bia ôm.
Còn mấy thằng trẻ lôm côm.
Phi công gì đó về đồn Công AN.
Bà đây chẳng có thèm màng.
Đàn ông bản lãnh còn đang xếp dài.
Vì đời trải mấy đắng cay.
Lựa người lắm của nhiều tài mới ưng.


Sưu tầm.
LỠ HẸN...

LỠ HẸN...


Vạt nắng cuối Lẻ loi bay trong gió
Em đợi gì mà cứ ngẩn ngơ trông
Sóng biển xanh thăm thẳm với nỗi lòng
Mong bến đợi một con thuyền xa nhớ
Hồn thu gọi khẻ khàng người đâu vắng
Hàng dương buồn đứng lặng dưới mưa tuông
Em cô đơn trong ánh mắt dỗi hờn
Người viễn xứ hoài trông ngoài xa ngái
Dấu yêu ơi lời hẹn của năm nào
Em giấu kỹ chôn sâu vào đáy dạ
Anh nơi đâu thiên đường xây mộng ảo
Hải âu buồn cũng vỗ cánh bay xa
Em ngồi đây ghép lại chữ i a
Vần ngang trái ăn sâu trong tâm khảm
Mưa đầu mùa sao phải vội qua mau
Vầng trăng khuyết cũng lững lờ trôi dạt
Có lẻ nào mối tình thơ đi lạc
Ở tim em khắc khoải nỗi mong chờ
" Chân bước vội cuối con đường gió ngược
Hết thật rồi cầu Ô thước hư hao"
Trần Tuấn